CÓ GIẤC MƠ
Nguyễn thị khánh Minh
Có giấc mơ bay lên từ mắt
Rung nhau từng sợi tơ khoảnh khắc
Như đất trời vào nhịp sắt son
Có giấc mơ mọc nhánh lá non
Từ nhân ái đôi bàn tay nắm lại
Cho hoa mùa cây trái nhân gian
Có giấc mơ từng giây hít thở
Reo hai vai đôi bờ nắng nở
Mở vòng tay nói khẽ, hôm nay
Hôm Nay. Hôm Qua. Rồi Ngày Mai
Có giấc mơ cuối dòng lệ mặn
Là hạt mầm kỳ diệu nở hoa
Đậu trái ngọt lời thơ diệu vợi
Lời thương yêu nhỏ nhoi hạt suối
Rót từng ngày sẽ biển bao la…
NGÀY CHAN HOÀ
Là mặt trời rạo rực phương đông lên
Là vỡ chìm khao khát. Pha lê đêm
Thời khắc tan nghìn sao khuất bóng
Bỏ xuống như mây vạt ngày rất nhẹ
Có đuôi mắt lá đưa thầm
Ta cũng thế. Chút hồng khe khẽ…*
Chạy mướt gió khuông trời tơ lụa
Bổng trầm những nốt nhạc bay cao
Đàn chim ấy chưa một lần bỏ phố
Phố lao xao khua mùa lá mới
Một mùi hương rất lạ theo về
Là tiếng nói mắt nhìn nhau có phải
Thầm riêng mình. Ấm ngọt giữa môi tan
Ấm như thể thu nghìn giọt nắng
Nở như bông phố ngọt trưa hồng
Cúi xuống nhẹ vai ngày run mắt gió
Gọi nhau về. Nhà ai vừa khép cửa
Sắc rơm chiều. Rất dịu. Rồi tan
Rồi như mơ như mơ. Bay vào chiêm bao
Nỗi mê hoặc muôn đời giấc ngủ
Một điều gì nghe tựa tiếng xôn xao
Đừng tan nhé cho thầm thì gần lại
Trái tim này mỏng lắm như gương
Sợ vỡ những lần thao thức dậy
Là thức dậy vô cùng biết thế
Ngó chung quanh ngó đất nhìn trời
Sợ hụt hẫng nên ôm vào rất vội
Là tôi là tôi là tôi
Như viên đá lạnh trong ly nước
Sống tận cùng. Chắc thế. Đã tan ra*
2015
Discussion about this post