KHÔNG AI CÓ THỂ TẨY XÓA ĐƯỢC
SỰ THẬT CỦA LỊCH SỬ
Trần Quang Diệu
Kính thưa công luận,
Hoàng Nguyên Nhuận là bút hiệu của ông Hoàng Văn
Giàu, chủ tịch đoàn Sinh viên Phật tử Thừa Thiên – Huế năm 1963 chống lại chính
sách đàn áp Phật giáo của anh em nhà họ Ngô. Ông đã sát cánh bên cạnh các nhà
sư Phật giáo từ đầu tới cuối về Pháp nạn năm 1963.
Sau khi vượt biên ra hải ngoại, một trong những vị
sư mà ông Hoàng Nguyên Nhuận thường liên lạc mật thiết, thì đó là H.T Thích Mãn
Giác, Phó viện trưởng Viện Đại Học Vạn Hạnh, Sài gòn trước năm 1975.
Ông Hoàng Nhuận đã viết:
“Năm 2003, trên bàn thờ trong lễ kỷ niệm 40 năm
[1963-2003] PG nhập cuộc (tại chùa Phật Giáo Việt Nam, Los Angeles), người ta
thấy có di ảnh của ông bà Trần Văn Chương, nhưng ít ai biết là đầu năm 1980, Bà Ngô Đình Nhu đã sai trưởng
nam Ngô Đình Trác qua Mỹ tìm cách tiếp xúc với Thầy, xin Thầy hỷ xả
cho cái tội gia đình Bà đã làm khổ mấy Thầy, và xin Thầy nhân lễ Vu Lan gia tâm
cầu siêu cho thân sinh và cầu an cho gia đình Bà. (HNN)”. (*)
Chúng ta biết rằng, bất cứ lúc nào, ở đâu, chùa nào
cũng vậy, một khi di ảnh những người quá cố được trang trí để thờ tại một ngôi
chùa nào thì nhất định nó phải do thân nhân đang còn sống mang đến thưa gởi vào
chùa, và xin các vị sư trụ trì, giám viện ở đó cầu nguyện giùm cho. Đó là một
nguyên tắc vô cùng thông thường.
Cho nên, di ảnh của hai ông bà Trần Văn Chương, song
thân của bà Trần Lệ Xuân mà có thờ tại chùa là phải do thân nhân, con cháu mang
đến nhờ thầy, để rồi “đêm đó thầy đã khai chuông…” là điều cực kỳ dễ
hiểu.
Quần chúng có quyền dựa trên yếu tố, một khi bà Ngô
Đình Nhu đã chính thức lên tiếng với dư luận truyền thông về nghĩa cử khi đã về
tuổi xế chiều: “xin lỗi linh hồn thầy Thích Quảng Đức…”. Vậy, chắc chắn
sẽ không ai lấy làm ngạc nhiên về việc bà đã sai con là Ngô Đình Trác mang di
ảnh của ông bà Ngoại (Cụ ông và Cụ bà Trần Văn Chương) đến nhờ Thầy… cầu nguyện
và xin thờ tại đó (Chùa).
Kính thưa quý vị,
Chúng ta có thể hình dung, Ngô Đình Trác một khi bồi
hồi (?) mang di ảnh của ông bà Ngoại, do mẹ dạy bảo lúc đến gặp nhà sư Thích
Mãn Giác thì Trưởng Nam của bà Trần Lệ Xuân nầy đương nhiên không thể là một
tượng đá vô hồn vô cảm. Ấy thế, với đoạn: “xin
Thầy hỷ xả cho cái tội gia đình Bà đã làm khổ mấy Thầy, và xin Thầy nhân lễ Vu
Lan gia tâm cầu siêu cho thân sinh và cầu an cho gia đình Bà.” là cung cách,
là nghi biểu đã làm cho thầy không thể không “khai chuông”. Vì vậy, những ông
bà hoài Ngô nào cảm thấy không ưng ý, không tin thì kệ các vị. Kỳ dư, năm 1963
chế độ Ngô Đình Diệm đã ra tay đàn áp khốc liệt vào Phật giáo Việt Nam, “làm
khổ quý thầy”; làm cho gần chục vị tu sĩ PG lúc bấy giờ đã phải tự thiêu, trong
đó có Hòa Thượng Thích Quảng Đức là những thực tế đã diễn ra trước hàng triệu
chứng nhân (đồng bào ở Nam Việt Nam) từ 50 năm trước, và, cho đến một ngày mà
quả địa cầu này đến hồi tan vỡ?
-Sự thật như thế sẽ không bao giờ, và không ai có
thể làm được chuyện tẩy rửa để nhằm phủi tay đối với lịch sử được cả.
(*) http://www.sachhiem.net/HOANGNN/Hoang36_nhothay.php
Trần Quang Diệu
(Người gửi bài: TS. Huỳnh Tấn Lê, DPA, Trường ban Tổ Chức Lễ Tưởng Niệm 50 Năm Pháp Nạn)
Discussion about this post