ÁP LỰC VẬT CHẤT
ĐỐI VỚI NHỮNG NGƯỜI VỪA TỪ TRẦN
Dịch gỉa: Nguyên Phong
Trong
những lần trước, chúng ta đã tìm hiểu về đời sống bên
kia cửa tử qua lời kể của những người đã chết rồi
hồi sinh (Near death experience).
Trong
phần này chúng ta sẽ tìm hiểu về những áp lực vật chất
đối với những người vừa từ trần.
Theo
kinh Địa Tạng, những người tạo ác nghiệp khi chết sẽ
trở thành ngạ quỷ hay súc sanh. Ngạ quỷ là quỷ đói, bụng
to bằng cấi trống nhưng cái họng chỉ bé bằng cái kim nên
ăn uống mãi mà cũng không no. Có l điều này ám chỉ những
vong linh còn nhiều dục vọng, vẫn thèm khát cái thú vui vật
chất nhưng vì không còn thể xác để thỏa mãn nên bị dục
vọng hành hạ biến thành một loài quỷ đói. Theo các sách
vở viết về thế giới bên kia thì đay là một cõi được
cấu tạo bằng những chất liệu rất thanh và nhẹ so với
nguyên tử cõi trần nên muốn sống một cách thảnh thơi,
các vong linh khi qua đay phải biết loại bỏ đi những phần
tử nặng trược tích tụ trong kiếp sống ở cõi trần như
dục vọng, sự quyến luyến, lòng ham ăn uống hay đòi hỏi
xác thịt.
Vì
trước sau ai cũng phải đến đó nên sự hiểu biết về cõi
giới này là một điều rất cần thiết. Nếu khi du lịch
qua xứ lạnh, người ta chuẩn bị y phục ấm để khỏi bị
lạnh thì sự chuẩn bị để qua cõi này cũng đòi hỏi một
sự chuẩn bị cẩn thận. Dĩ nhiên sự giải thoát khỏi các
áp lực vật chất không phải dễ vì trong mấy chục năm sống
ở cõi trần, người ta đã trầm mình trong dục lạc, muốn
cở bỏ đâu phải trong một thời gian ngắn như vài ngày hay
vài tháng mà được. Thông thường vào lúc tuổi già bóng
xế, các thú vui vật chất sẽ giảm bớt đi nhiều. Khi răng
long, rụot yếu thì tự nhiên con người không ham thích ăn
uống nhiều như khi còn trẻ nữa. Cũng như thế, khi sức khỏe
suy yếu bệnh tật, con người sẽ không còn thèm muốn các
thú vui vật chất như trước và sự suy giảm tự nhiên này
sẽ giúp người ta giải thoát lần lần khỏi các áp lực
vật chất. Tuy nhiên chết là điều không ai có thể biết
tr0ớc được nên người ta không thể chờ đợi đến khi
già mới bắt đầu lo mà phải biết chuẩn bị ngay từ bây
giờ. Cuốn Tử Thư Tây Tạng đã ghi nhận: “Đời sống ở
cõi trần và cảnh giới bên kia cửa tử có thể so sánh với
đời sống của con tằm trong vỏ kén tối tăm và con bướm
trong không gian rộng rãi. Muốn sống thảnh thơi tự do, con
bướm phải biết vất bỏ cái kén để bay lên không trung.
Cũng như thế, muốn được thảnh thơi ở cảnh giới bên
kia cửa tử, vong linh phải biết xả bỏ các dục vọng vật
chất, các khoái cảm xác thân. Còn giữ những gánh nặng này
thì có khác gì con bướm khi thoát xác tằm nhưng vẫn mang
vỏ kén trên lưng, làm sao có thể bay bổng cho được”. Theo
cuốn sách này, những người chết quá trẻ, nhất là những
ng ời chết bất đắc kỳ tử, thường đau khổ rất nhiều.
Sở dĩ họ khổ vì chưa già, chưa bệnh tật, nên các dục
vọng vẫn còn mạnh, tạo áp lực khiến họ không thể siêu
thoát. Nói một cách khác, họ chưa hề chuẩn bị để giải
thoát ra khỏi các áp lực vật chất nên cứ quanh quẩn ở
cõi trần, sống trong trạng thái u mê đau khổ. Bị ám ảnh
bởi cái chết và tâm trạng lúc từ trần nên thần trí họ
không thể sáng suốt để vượt ra khỏi các áp lực này.
Sự thèm khát mà không được thỏa mãn, đói mà không thể
ăn, khát mà không thể uống, bị dục vọng hành hạ khổ
sở có khác gì một cảnh âm ti địa ngục đâu! Chỉ khi nào
các áp lực vật chất này tiêu tan hết thì vong linh mới có
thể siêu thoát được. Tóm lại hạnh phúc của con người
ở thế giới bên kia cửa tử tùy thuộc rất nhiều về sự
giải thoát ra khỏi các áp lực vật chất này. Cuốn Revelations
của nhóm Les Amis de Chamfleury đã ghi nhận rất nhiều trường
hợp về những áp lực vật chất mà danh từ Phật giáo gọi
là “Cận tử nghiệp”, chúng tôi xin trích dịch một trường
hợp tiêu biểu như sau:
Bác
sĩ Otto Kunz Làm việc tại bệnh viện thành phố Annecy, Thụy
Sĩ. Ông bà Kunz Có một người con trai duy nhất tên là Jo đanh
theo học đại học Geneve năm thứ hai. Vào tháng 4 năm 1952,
cô thư ký của bác sĩ Kunz Nhận được thư của một người
tên là Bernard Piquet viết cho bác sĩ nhưng vì bất cẩn cô
xếp lầm bức thư này vào một chồng hồ sơ bệnh lý dày
cộm trên bàn thư bị thất lạc. Hai tuần sau đó, cậu con
trai của bác sĩ đi bơi và chết đuối trong hồ Geneve. Đến
cuối tháng sau khi dở hồn sơ bệnh lý, bác sĩ Kunz Tìm thấy
bức thư thất lạc, nội dung báo trước cái chết của cậu
con trai Jo và yêu cầu bác sĩ tiếp xúc với người viết thư.
Đại khái bức thư như sau: “Thưa bác sĩ, tôi được giao phó
một công việc rất khó khăn mà tôi không biết phải xử
trí ra sao. Việc này đã gây cho tôi nhiều bối rối nên tôi
mạo muội viết thư này cho bác sĩ mặc dù chúng ta chưa hề
quen biết. Tôi thấy trước tại ngịa địa thành phố Annecy
một ngôi mộ mới của một cậu con trai tên là Jo Kunz, con
của bác sĩ. Cậu vừa thi xong kỳ thi năm thứ hai đại học
rồi đi tắm và bị chết đuối. Đây không phải là lần
thứ nhất tôi biết trước được những việc sẽ xảy ra
nhưng tô i không bao giờ can thiệp vào những việc này. Tuy
nhiên lần này tôi nhận được lời yêu cầu phải thông báo
tin này cho bác sĩ trước khi sự việc xảy ra nên tôi rất
ngần ngại vì sợ bác sĩ cho rằng tôi đang toan tính việc
gì chăng! Tôi suy nghĩ rất kỹ và sau cùng quyết định viết
thư này để xin bác sĩ liên lạc vói tôi qua địa chỉ và
số điện thoại sau….”.
Là
người hoàn toàn tin tưởng vào khoa học, bác sĩ Kunz Rất
ngạc nhiên vì lá thư đến trước khi chuyện xảy ra nên ông
vội điện thoại cho ông Bernard Piquet. Trong cuộc tiếp xúc,
bác sĩ Kunz Được biết ông Piquet không những là một người
có địa vị trong xã hội mà còn là một nhà thần limh học
chuyên nghiên cứu về cõi giới bên kia cửa tử. Oâng Piquet
cho biết có rất nhiều vong linh sống vất vưởng , không nơi
nương tựa, không người giúp đỡ, vì còn quá nhiều quyến
luyến với cỗi trần nên không thể siêu thoát. Nhiệm vụ
của ông là liên lạc, giúp đỡ và hướng dẫn những vong
linh này để họ có thể thích hợp với đời sống ở cõi
bên kia. Bác sĩ Kunz Không tin tưởng ở những điều mơ hồ
viển vông mà ông Piquet nói nhưng nể ông này là người có
địa vị trong xã hội nên chỉ nói vỏn vẹn:
– Thưa
ông Piquet, những điều ông nói hay lắm, nhưng ông có thể
giúp đỡ tôi điều gì? Ông muốn xin chúng tôi điều gì chăng?
– Bác
sĩ đừng hiểu lầm. Tôi không muốn xin xỏ một điều gì
cả, nhưng cậu Jo, con của bác sĩ, đang cần sự giúp đỡ
của bác sĩ vì cậu đang vô cùng đau khổ.
Nghĩ
ông Piquet có ý xấu, bác sĩ n9 5i giận:
– Ông
muốn gì thì cứ nói thẳng ra, con tôi đã chết rồi, xin đừng
gợio lại những điều đau đớn đó nữa. Làm sao tôi có
thể giúp đỡ con tôi được?
Ông
Piquet bình tĩnh trả lời:
– Thưa
bác sĩ, tuy đã chết nhưng cậu Jo không siêu thoát vì đang
bị ám ảnh bởi tâm trạng khủng hoảng lúc chết, do đó
cậu rất đau khổ. Tôi cố sức đỡ giúp cậu nhưng vô hiệu.
Có lẽ chỉ bác sĩ mới có thể giúp đỡ được cậu Jo mà
thôi vì ngày thường cậu rất phục bác sĩ.
– Tại
sao ông biết điều đó?
– Đó
là việc của tôi. Tôi vẫn thường liên lạc vớ thế giới
bên kia cửa tử…
– Ông
liên lạc bằng cách nào?
– Chúng
tôi có nhiều phương tiện không thể kể hết được, nhưng
cách giản dị=2 0nhất là qua trung gian của một đồng tử
(Medium).
Bác
sĩ Kunz Rất khó chịu vì ông không tin những trò cầu hồn,
cầu cơ, hay tiếp xúc qua đồng tử nên ông lạnh lung nói
thêm và câu rồi chấm dứt buổi nói chuyện. Chiều hôm đó
ông kể cho vợ nghe. Bà Kunz Vô cùng xúc động nên thúc dục
ông phải tiếp xúc lại với ông Piquet:
– Chuyện
này lạ lắm. Làm sao một người như ông Piquet lại biết
trước cái chết của jo được? Nếu cô thư ký Gina không
xếp lầm bức thư vào hồ sơ bệnh lý và nếu anh không mở
hồ sơ ra coi lại thì chuyện này sẽ ra sao? Biết đâu ông
Piquet chẳng nói thật, mình cứ tiếp xúc xem ông ta muốn gì
và nếu ông ta bày trò bịp bợm thì ta cứ việc gọi cảnh
sát.
Lúc
đầu bác sĩ Kunz Không nghe, nhưng vì bà vợ thúc giục mãi
nê n ông đ ành nhờ ông Piquet tìm cách cho ông liên lạc với
Jo. Ông Piquet đề nghị một buổi cầu hồn qua trung gian của
một đồng tử. Bác sĩ Kunz Chấp thuận với điều kiện buổi
tiếp xúc phải được tổ chức tại trường đại học y
khoa Geneve, dưới sự chứng kiến của một nhóm bác sĩ bạn
thân của ông. Không những thế, buổi tiếp xúc còn được
thu vào băng để làm tài liệu kiểm chứng. Ông Piquet nhận
lời và buổi cầu hồn được tổ chức vào cuối tuần lễ
đó. Một người đồng tử (Medium) được đưa đến và ông
Piquet hướng dẫn buổi tiếp xúc dưới sự kiểm soát gắt
gao của một hội đồng bác sĩ y khoa.
Lần
thứ nhất cậu Jo nhập vào đồng tử, cô này ú ớ không
sao nói được, cứ khua tay khua chân lia lịa một lúc rB Bi
thôi. Ông Piquet cho biết cậu Jo không tỉnh táo và đang xúc
động mạnh nên không nói được gì. Ông đề nghị mọi người
hãy cầu nguyện để sự rung động này có thể ảnh hưởng
đến thần trí cậu Jo khiến cậu tỉnh táo hơn. Sau khi chờ
cho mọi người cầu nguyện xong, ông Piquet yêu cầu cậu Jo
trở lại. Lần này cô đồng ú ớ một lúc như người bị
sặc nước, cứ lấy tay chỉ vào cổ họng như muốn nói mà
không sao nói được. Tay chân cứ giẫy giụa như người đang
bị chết đuối một lúc rồi thôi. Bác sĩ Kunz Bán tính bán
nghi không biết có nên tin hay không. Xem cử chỉ của cô đồng,
ông thấy có cái gì quen thuộc mà không sao tả được. Ông
Piquet giải tán buổi cầu hồn và hẹn sẽ tiếp tục ở một
hôm khác. Trong khi chờ đợi, ôn g yêu cầu ông Kunz Tổ chức
một buổi lễ cầu nguyện cho cậu Jo tại thánh đường địa
phương. Buổi cầu nguyện diễn ra rất long trọng và trang
nghiêm dưới sự chủ lễ của vị giám mục và có rất đong
bạn bè của Jo. Vài hôm sau, một buổi cầu hồn được tổ
chức tại đại học Geneve. Lần này cậu Jo nhập vào đồng
tử nhưng cũng như lần trước, cô này ú ớ không nói được
mà cứ chỉ tay vào cổ họng. Ông Piquet bèn chắp tay nói lớn:
– Xin
Thượng Đế toàn năng hãy giúp chúng con nghe được tiếng
nói của Jo. Đó là điều an ủi lớn đối với chúng con.
Chúng con yếu đuối thấp hèn, không thể là gì hơn được
mà chỉ biết quỳ mọp dưới chân ngài để cầu xin. Gia đình
bác sĩ đã mất cậu Jo yêu quý, xin ngài cho phép họ ti ếp
xúc được với Jo trong chốc lát. Cầu xin ngài làm thế nào
cho nỗi đau khổ của chúng con đưa chúng con đến gần ngài.
Chúng con không phiền muộn hay trách móc vì biết đó là ý
ngài. Chúng con chỉ xin ngài hãy chăm lo cho linh hồn của Jo.
Chúng con hy vọng và tin tưởng ở lòng thương yêu cao cả
của ngài. Xin ngài hãy dìu dắt và hướng dẫn chúng con…
Ông
quay ra phía những người quan sát gần đó:
– Này
các bạn, các bạn phải cầu nguyện một cách chân thành.
Cậu Jo cần nhận được những rung động thanh cao, dồi dào
của tình thương phát xuất từ trái tim của quý vị. Chỉ
có tình thương mới có thể đưa linh hồn cậu thoát khỏi
các áp lực vật chất mà thôi.
Những
người ngồi quan sát bàn tán không biết có nên tin những
lời ông Piquet hay không. Chỉ riêng=2 0bà Kunz Nước mắt đầm
đìa khóc lớn:
– Này
Jo, nếu quả thật là con thì hãy cho mẹ biết mẹ sẽ giúp
con.
Tự
nhiên cô đồng ngồi yên một lúc rồi thốt lên một câu
ngắn:
– Khổ
quá, khổ quá…
Cả
hai ông bà Kunz Đều giật mình vì giọng cô đồng nói y hệt
như giọng cậu Jo. Bà Kunz Xúc động khóc ầm lên nhưng ông
Piquet cản lại:
– Xin
quý vị hãy bình tĩnh, đừng làm cậu Jo thêm đau khổ. Quý
vị hãy cầu nguyện chân thành vì chỉ có sự chân thành mới
có thể giúp được Jo trong lúc này mà thôi. Xin quý hãy tự
xét lòng mình xem có thanh khiết hay không, vì chỉ có sự thanh
khiết mới có thể rung động và ảnh hưởng đến thần trí
đang đau khổ của Jo. Chúng ta nên yên lặng và nghĩ đến
Thượng Đế vì chỉ có ngài m i có thể giúp được chúng
ta trong lúc này. Tuy một vài người trong quý vị có lòng thương
Jo nhưng vẫn chưa đủ mà cần có sự hòa hợp của nhiều
người để tạo ra được một mãnh lực vươn lên cõi trên
cảnh tỉnh Jo. Quý vị đừng nghĩ rằng Jo đã chết. Cậu
không hề chết như quý vị nghĩ đâu mà chỉ đi qua một cõi
giới khác mà thôi. Quý vị có thể chuyển đến cho Jo những
tư tưởng thân ái, những tình cảm chân thành vì chỉ những
thứ này mới làm cho Jo thoát được tình trạng u mê hiện
nay. Càng than khóc quý vị càng làm Jo thêm đau khổ và càng
đau khổ, thần trí Jo càng u mê, quyến luyến, hoảng hốt,
không ích lợi gì cả.
Mọi
người cố gắng cầu nguyện nhưng cô đồng ngồi im mà không
trả lời. Sau cùng ông Piquet giải tán buổi=2 0cầu hồn. Ngay
sau đó hội đồng bác sĩ họp nhau bàn tán, đa số cho rằng
ông Piquet đã lừa gạt họ vì họ chưa thấy có một bằng
chứng nào là cậu Jo đã trở lại. Bác sĩ Kunz Tỏ ra siêu
lòng trước lập luận của bạn bè nhưng bà Kunz Quả quyết
rằng giọng của cô đồng đúng là giọng nói của Jo và bà
muốn tiếp tục thêm một lần nữa. Bác sĩ Kunz Cho ông Piquet
biết ý định. Ông này trả lời:
– Tôi
không thể giúp thêm gì vì người duy nhất có thể làm việc
này chính là bác sĩ. Tôi đề nghị bác sĩ hãy chủ tọa buổi
hướng dẫn kỳ tới.
Hai
tuần lễ sau, buổi cầu hồn lại được tổ chức. Lần này
chính bác sĩ Kunz Hướng dẫn và cậu Jo trở về nhập xác
đồng tử. Cô đồng cứ nấc lên như người bị sặc n=C
6ớc. Bác sĩ Kunz Lên tiếng:
– Hãy
cố gắng lên Jo. Ba biết con bị sặc nước nhưng hiện nay
con xác thân của con không còn nữa. Cái xác hiện con đang
sử dụng chỉ là xác của một người khác cho con mượn.
Cái xác này không hề hề hấn gì và con có thể nói năng
dễ dàng. Quanh đây đều là những người thân yêu, ai cũng
thương con và ai cũng muốn nghe con nói lên vài lời…
Tự
nhiên đồng tử ngưng lại, cố gắng thốt lên một câu:
– Nhưng
con không nói được.
Ông
Kunz Vội lên tiếng:
– Con
hãy can đảm lên, nói cho ba biết có vật gì đang ở trong
cổ họng của con?
Cậu
Jo cố gắng cử động cái lưỡi. Từ trước đến giờ cậu
cứ ú ớ như không nói được, nhưng bây giờ thì cậu cố
gắng cử động lưỡi liên tiếp nh=C 6 muốn nhả một vật
gì ra.
Ông
Kunz Tiếp tục:
– Con
thân yêu, hiện nay con không bị ngộp nước nữa đâu. Cái
thể xác trước kia của con đã bị hư hại và được đem
đi chôn cất rồi. Con hãy quan sát kỹ xem, bây giờ con không
ở thẻ xác cũ nữa mà ở một thể mới, tốt đẹp và hoàn
hảo hơn. Con hãy thoát ra sự chi phối của thể xác cũ. Con
hãy cầu nguyện, hãy quên đi tai nạn thương tâm vừa qua,
cha mẹ và người quanh đây sẽ giúp con. Con hãy thở đều
cho thoải mái. Con đã ra khỏi hồ nước, con thấy không? Chung
quanh con toàn là ánh sáng đẹp đẽ, con thấy thân thể nhẹ
nhàng không? Con hãy can đảm lên…
Cậu
Jo vẫn khua tay múa chân như người đang bơi. Ông Kunz Nói tiếp:
– Con
không còn ở dưới nước nữa mà đang ở trong trường đA
1i học. Con hãy thở một hơi thật dài. Tất cả những thứ
trong cổ họng con đã thoát ra ngoài cả rồi, cứ bình tĩnh
thở đều, không có gì ngăn cản con hết…
Cậu
Jo đưa tay sờ ngực và cố gắng nói nhưng vẫn chưa nói được,
sau cùng cậu khóc tấm tức. Ông Kunz Tiếp tục:
– Con
cứ khóc đi, không sao hết. Khóc cho trút hết nỗi đau khổ
rồi con sẽ thấy thoải mái hơn.
Cậu
Jo khóc một lúc rồi đưa tay ôm cổ. Ông Kunz Vội hướng
dẫn:
– Này
Jo, hiện nay con không còn ở dưới nước nữa. Con đang ngồi
gần cha mẹ và con hãy bình tĩnh. Con đã được vướt lên
khỏi hồ nước rồi…
Cậu
Jo bật lên một câu:
– Cha
mẹ ơi rong rêu bám đầy vào miệng con ghê gớm quá!
– Con
cứ bình tĩnh, mọi việc đã qua rồi. Hiện nay con đan g ở
bên cha mẹ, không có gì có thể làm hại con nữa đâu. Nàu
Jo, ngày trước con hát hay lắm, con hãy hát một bài cho cha
mẹ nghe đi.
Cậu
Jo bật cười thành tiếng, hát một bản nhạc thịnh hành
rồi thăng. Lúc đó ông Piquet mới lên tiếng giải thích:
– Cháu
Jo từ trần quá sớm, cháu còn quyến luyến cha mẹ, tiếc
cuộc đời còn đẹp nên không muốn từ bỏ cõi trần. Do
đó cháu cứ bám víu vào thể xác nên thần trí bị u mê.
Cái áp lực vật chất này rất kinh khủng cho những ai muốn
bám víu vào cõi trần nên người chết cứ bị ám ảnh bởi
hoàn cảnh khi chết. Dĩ nhiên họ rất đau khổ. Vấn đề
là phải biết hướng dẫn cho cháu biết chấp nhận sự chết
để được siêu thoát. Muốn như thế, cháu cần phải hiểu
biết về đời s1ng ở cõi bên kia, loại bỏ những quyến
luyến thì mới có thể tiêu diêu tự tại được. Các ông
bà nên biết có rất nhiều người chết vẫn ở trong trạng
thái lúc chết từ năm này qua năm nọ mà không siêu thoát.
Họ không sống ở cõi trần, không sống ơ cõi chết mà cứ
ở giữa hai cõi. Chính cái hoàn cảnh không sống mà cũng không
chết này làm họ u mê đau khổ. Muốn giúp họ chỉ có một
cách duy nhất là cầu nguyện thật chân thành để sự thương
yêu của quý vị tạo ra một mãnh lực soi sáng tâm tư đang
hồ đồ của người vừa mới chết. Các sự than khóc, kêu
gọi ồn ào chỉ làm tâm tư người chết đã bối rối lại
còn hoang mang thêm, không ích lợi gì hết. Do đó một đám
tang phải được cử hành trong sự chân thành cùng cầu nguyE1n.
Quý vị nên biết cõi giới bên kia cửa tử không phải là
một cảnh thiên đ àng hay địa ngục như người ta thường
diễn tả, mà là một cảnh giới rất sáng, một thứ ánh
sáng tràn đầy yêu thương của đấng sáng tạo. Tại đây
người ta có dịp hồi quang phản chiếu, ý thức thực của
mình để quyết định cho đời sống ở kiếp sau. Đời sống
bên này rất yên lành, thoải mái vì chỉ có các tư tưởng
rung động thanh cao, không hề bị ô nhiễm bởi các dục vọng
vật chất. Muốn thích hợp với đời sống, con người cần
biết loại bỏ các ràng buộc vật chất như lòng tham lam,
ích kỷ. Chác Jo hiện nay vẫn còn bị ám ảnh nhiều bởi
tâm trạng lúc chết nhưng tôi tin cháu sẽ hiểu biết và siêu
thoát.
Sau
buổi tiếp xúc, các bác sĩ tro ng hội đồng Y khoa đã họp
nhau bàn thảo về trường hợp này. Đa số tỏ ra nghi ngờ
vì họ chưa thấy một bằng chứng rõ rệt nào rằng người
nhập xác đồng chính là cậu Jo. Bác sĩ Kunz Cũng bối rối
không biết có nên tiếp tục nữa không nhưng bà Kunz Thì hoàn
toàn tin tưởng, bà nói:
– Nghe
tiếng nói tôi biết đó chính là Jo, không ai có lối nói như
vậy ngoài Jo. Hơn nữa, bài hát đó vẫn là bài Jo thường
hát, người ngoài không thể biết được. Các ông nghi ngờ
ông Piquet đã đánh lừa chúng ta, nhưng ông ta làm thế để
làm gì? Cho đến nay, ông Piquet chưa hề đòi hỏi hay lợi
dụng chúng ta một điều gì.
Người
gửi bài: Lành Nguyễn
Discussion about this post