BỒ-TÁT ỒN ÀO
Vĩnh Hảo
Có
một vị bồ-tát rất tầm thường ở trong nhà của tôi, nhà
của các bạn, nhà của mọi gia đình ở xứ này. Vị bồ-tát
ấy cũng có mặt ở các văn phòng, hãng xưởng, bệnh viện,
trường học, v.v… từ tư nhân đến công quyền. Ở nơi sang
trọng thì ăn mặc gọn ghẽ, hình dáng thon thả, nhẹ nhàng;
ở nơi xập xệ thì hơi cồng kềnh, luộm thuộm một chút.
Nhưng vẫn cái dáng đó, ai nhìn vào cũng nhận ra.
Bồ-tát
thường ẩn mặt chứ không đi nghênh ngang trước đám đông.
Thường thì nép mình nơi chỗ kín đáo, nơi phòng tối, hoặc
góc xó nào đó. Khi xuất hiện để “hành đạo” thì ồn
ào, náo động, làm cho mọi người khó chịu, cho nên bồ-tát
vẫn thích chọn những lúc vắng người mới xuất đầu lộ
diện. Dù được những người giàu có trang bị cho bồ-tát
bằng hình thức đẹp đẽ, gọn nhẹ nhất, và dù đã cố
gắng nén tiếng dữ lắm, bồ-tát vẫn luôn là kẻ bị mang
tiếng là hiếu động, ồn ào. Mang tiếng như thế, bồ-tát
vẫn nhẫn nhục chẳng nói chi. Chưa hề kêu ca than oán, cũng
chẳng hề giận dữ hay hờn dỗi ai. Bồ-tát không nói, nhưng
khi cất tiếng nói lại chính là lúc làm việc giúp người.
Giúp người, nhưng tại sao người lại ít có cảm tình với
vị bồ-tát này đến thế? Tại sao người ta đều biết,
đều gặp bồ-tát mỗi ngày một lần, hoặc vài ngày một
lần, hay mỗi tuần một lần, vậy mà vẫn ít thèm để ý,
ít trân trọng sự có mặt cũng như mục đích có mặt của
bồ-tát này? Chung qui vì sự đóng góp của bồ-tát tuy khá
quan trọng cho đời sống chúng ta, nhưng vẫn là cái gì thứ
yếu, không trực tiếp tạo ra lợi tức hay là thứ gì có
thể tính đếm, ghi vào sổ sách. Thêm vào đó, thời gian bồ-tát
làm việc giúp người lại chính là thời gian ồn ào, đinh
tai nhức óc nhất. Gì chứ chuyện ồn ào thì ngay trong những
xã hội xô bồ nhộn nhịp cũng không ai ưa thích. Người ta
có thể thích nghe những bản nhạc kích động qua hệ thống
âm thanh khuếch đại, mở hết volume, phóng ra từ mấy cái
loa to tổ tướng, nhưng cũng chỉ trong một cái phòng, một
vũ trường, hoặc quán cà-phê nào đó của người Việt ở
phố Bolsa, chứ chẳng ai chịu nổi âm thanh rè rè một giọng,
ồm ồm một điệu của bồ-tát.
Nói
tóm lại là người ta muốn bồ-tát hãy xéo đi chỗ khác,
đừng có làm phiền người ta, nhất là khi người ta đang
tâm sự (tình yêu, tình nhà, tình nước, tình lận đận, tình
cho không…), thảo luận (thời sự, chính trị, kinh tế, tôn
giáo…), bàn bạc (áp-phe, vay tiền, chuyện thiên thời hay
địa ốc…), lắng nghe (tin tức, thuyết trình, tán gẫu, nói
dóc, quảng cáo, ca nhạc…). Người ta cần chú tâm, cần yên
tĩnh, cần được ngồi yên một chỗ nào đó, hoặc cần được
kẻ khác chú ý trong im lặng, cho nên Bồ-tát xuất hiện chẳng
khác nào xua đuổi người ta ra khỏi những khung cảnh thơ
mộng và ổn định mà người ta đã chọn lựa. Vậy thì chỗ
đứng thích hợp của bồ-tát là một xó, thời gian của bồ-tát
là thời gian không người lai vãng.
Chiều
lòng những người khó chịu, bồ-tát cam phận, lầm lũi nép
vào góc tối, lặng lẽ chờ đợi. Không một lời ta thán.
Không tự ái vặt. Cũng không khoác lác kể lể thành tích
hoặc tranh công với ai. Chỉ âm thầm chờ đợi thời điểm
cần thiết. Khi người ta cần đến, bồ-tát từ nơi tăm tối
hăng hái bước ra.
Và
đây, những gì bồ-tát đóng góp cho người, cho đời: đi
từ đầu nhà đến cuối nhà, chạy từ góc đông qua mé tây,
chui xuống gầm giường, rúc vào chân ghế, chân bàn, hùng
hục đi tới đi lui, xăng xái lên bắc xuống nam, xoay bên phải
quẹo bên trái, không hốc kẹt nào mà không luồn tới, chẳng
chỗ khó nào mà bồ-tát bỏ quên. Mồm há thật rộng, chân
cuốn như xa luân, lúc tiến lúc thoái, dũng mãnh, kiên cường…
chỉ với một ý nguyện to lớn là đón nhận tất cả những
ô uế, bụi bặm, rác rưởi của trần gian.
Nguyện
rằng dưới bước chân tôi, những gì dơ – xấu sẽ trở
thành sạch – đẹp, những gì tanh hôi sẽ biến mất và trở
nên thơm tho. Tôi đến với thế gian này, tuy rằng cũng khá
làm phiền quý vị nhưng khi tôi rời quý vị để trở về
với góc tối của tôi, không gian chung quanh quý vị biến thành
cảnh trí thanh khiết, đẹp đẽ, sạch sẽ. Tất cả những
gì quý vị trưng bày trang trí trong bất cứ khung cảnh nào,
căn phòng nào, dù là trang trí cho nhu cầu thẩm mỹ nghệ thuật
hay trưng bày để khoe của, phô trương, đều trở thành vô
nghĩa, vô duyên, nếu không có tôi đến để thực hiện ý
nguyện và trách nhiệm của tôi. Tôi đến xong rồi đi, chẳng
để lại dấu vết gì, nên cũng chẳng ai biết hay nhớ rằng
ngay ở những nơi chốn đẹp đẽ sạch sẽ ấy đã có sự
xuất hiện tiên phong của tôi. Người ta đến trong cuộc đời
này để bày biện và cố tình để lại những dấu vết trong
khi tôi đến để xóa dấu vết. Những gì quý, đẹp, sạch,
dùng được, đều được ở lại, chỉ riêng tôi là rút vào
hậu trường bóng tối. Sẽ không ai còn nhớ đến tôi cho
đến khi họ cảm thấy không thể chịu đựng nổi những
dấu vết của bụi thời gian và bụi từ đất trời. Nhưng
tôi cũng không lấy đây làm điều, vì người ta còn nhớ
đến thì ước nguyện của tôi vẫn còn có cơ hội để thực
thi: làm sạch cuộc đời. Tôi đã hóa thân và có mặt khắp
các nơi chốn bằng nhiều hình thức, kiểu dáng, công dụng,
để đáp ứng với thị hiếu và khả năng của mọi thành
phần xã hội. Tôi và tất cả các hóa thân khác của tôi
tự nguyện thâu nhận tất cả những bụi bặm dơ nhớp của
trần gian về phần mình để cuộc sống mọi người được
vệ sinh, ít bệnh, ít khổ. Tóm lại, phần dơ – xấu: tôi
đón nhận; phần sạch – đẹp: nhường dâng cho mọi người.
Hiểu
được ý nguyện cao đẹp một cách âm thầm, lặng lẽ của
vị bồ-tát này, hẳn là không ai có thể tưởng tượng được
là bồ-tát lại mang tiếng là kẻ ồn ào. Có cái gì trái
ngược giữa ý nguyện và danh xưng của vị bồ-tát này. Ý
nguyện đó có thể nói theo ngôn ngữ Phật giáo là: “Nguyện
thay chúng sinh gánh chịu tất cả phiền não, ô trược, cáu
bẩn của trần gian khiến cho mọi loài đều được an vui,
hạnh phúc.”
Đó
là một đại nguyện thường được tán dương và âm thầm
thực hiện trong các hạnh của bồ-tát. Đó cũng là câu chuyện
của cái máy hút bụi mà nhà nào cũng có.
Bạn
đã đối xử với vị bồ-tát “ồn ào” này như thế nào?
Có trân trọng không? Có thường đáp lễ bằng cách lau chùi,
chăm sóc, làm sạch lại cho bồ-tát không?
Một
kẻ muốn làm sạch cho kẻ khác, cho cuộc đời, trước tiên
phải sạch nơi chính mình. Bồ-tát ồn ào đã nói với chúng
ta như thế. Có nghĩa là chúng ta nên nhớ thay bao (hay hộc)
chứa bụi sau khi hút bụi. Nếu chỗ chứa bụi đầy ngập
bụi rác, sẽ không có khả năng hút và chứa thêm. Chúng ta
cũng đừng quên tháo gỡ những sợi chỉ hay tóc bị cuốn
nơi trục lăn, cũng đừng quên vô dầu mỡ, thay giây belt khi
bị đứt, vì trục không quay, máy sẽ chẳng hút được gì
cả. Phải làm sạch máy hút bụi trước khi hút bụi.
Tôi
chẳng phải nhân viên quảng cáo của các công ty sản xuất
máy hút bụi (như Hoover, Kenmore, Eureka, Bissell, Oreck…). Tôi
chỉ muốn giới thiệu bồ-tát hút bụi đến với bạn để
cuộc sống thêm chút thăng hoa, nhất là có thêm bằng hữu
để học với nhau những ý nguyện tốt đẹp. Bạn không cần
phải gọi máy hút bụi là bồ-tát như tôi. Gọi như thế
nào cũng được, nhưng nên nhớ rằng bạn có một người
bạn tốt trong nhà. Tuy có lúc ồn ào, nhưng thường khi thì
lặng lẽ khiêm cung, chỉ đứng im trong góc xó, mà công hạnh
thì không phải là nhỏ đối với đời sống của bạn. Một
người bạn tốt như thế mà không biết trân quý thì thật
đáng tiếc.
13/6/2009
Discussion about this post