796. Ai thiên trú trong kiến,
Xem kiến ấy tối thắng,
Ở đời đặt kiến ấy,
Vào địa vị tối thượng.
Người ấy nói tất cả,
Người khác là hạ liệt,
Do vậy không vượt khỏi,
Sự tranh luận ở đời.
797. Khi nó thấy lợi ích,
Đến với tự ngã nó,
Đối với vật thấy nghe,
Giới đức hay thọ tưởng;
Vị ấy ở tại đấy,
Liền chấp trước nắm giữ,
Nó thấy mọi người khác,
Là hạ liệt thấp kém.
798. Người y chỉ kiến ấy,
Thấy người khác hạ liệt,
Bậc thiện nói như vậy,
Đấy là sự trói buộc;
Do vậy đối thấy nghe,
Thọ, tưởng hay giới cấm,
Bậc Tỷ-kheo không có
Y chỉ, nương tựa vào.
799. Chớ có tác thành ra
Tri kiến ở trên đời,
Từ ở nơi chánh trí,
Hay từ nơi giới đức,
Không bận tâm so sánh,
Tự ngã bằng người khác,
Không có suy nghĩ đến,
Đây “liệt ” hay đây “thắng”.
800. Đoạn tận, từ bỏ ngã,
Không chấp thủ sự gì,
Không tác thành, dựng nên,
Nương tựa ở nơi trí,
Chân thật giữa tranh chấp
Không theo phe phái nào,
Vị ấy không đi theo
Một loại tri kiến nào.
801. Với ai, hay cực đoan,
Không có hướng nguyện gì,
Với hữu và phi hữu,
Hay đời này đời sau,
Vị ấy không an trú,
Tại một trú xứ nào,
Từ bỏ mọi chấp thủ,
Đối với tất cả pháp.
802. Đối vị ấy ở đây,
Những gì được thấy nghe,
Được cảm thọ tưởng đến,
Chút suy tưởng cũng không;
Vị Bà-la-môn ấy
Không chấp thủ tri kiến,
Không ai ở đời này
Có thể chi phối được.
803. Họ không tác thành gì,
Họ không đề cao gì,
Các pháp không được họ,
Chấp trước nắm giữ gì
Không một Phạm chí nào,
Bị giới cấm dắt dẫn,
Đi đến bờ bên kia,
Vị ấy không trở lui
https://thuvienhoasen.org/
p15a1547/chuong-04-pham-tam
Kẻ nào còn ôm ấp tư kiến, xem nhận thức của mình là cao nhất thế gian, cho rằng ‘kiến giải này là tối thượng’ và công kích mọi nhận thức khác, kẻ ấy còn được xem là chưa thoát khỏi vòng tranh chấp.
Khi thấy, nghe hoặc cảm nhận được một điều gì rồi nghĩ rằng điều đó là cái duy nhất có thể đem lại lợi lạc và tiện nghi cho cá nhân và đoàn thể mình, người ta dễ có khuynh hướng bám víu vào điều ấy rồi cho rằng tất cả mọi kẻ khác so với mình đều là thua kém.
Bị lệ thuộc vào chủ thuyết mình đang theo và xem thường tất cả những kiến giải khác, điều này được kẻ trí nhận thức là một sự ràng buộc, là một sự đánh mất tự do. Kẻ hành giả đứng đắn không nên vội tin vào những gì mình nghe, thấy và cảm nhận, kể cả những cấm giới và lễ nghi.
Vị hành giả chân chính không có nhu yếu tạo ra một chủ thuyết mới cho thế gian, hoặc bằng kiến thức đã thu nhặt được, hoặc bằng những cấm giới và lễ lược đã được học hỏi, không tự cho mình là ‘hơn người’, ‘thua người’ hay ‘bằng người’.
Bậc thức giả là kẻ đã buông bỏ ý niệm về ‘ta’ và không còn giữ thái độ nắm bắt. Vị ấy không bị lệ thuộc vào bất cứ một cái gì, kể cả kiến thức, không đứng về phía nào khi có một cuộc tranh chấp và không còn duy trì một tư kiến hoặc một giáo điều nào nữa cả.
Vị ấy hoàn toàn không còn tìm cầu và nắm bắt, hoặc cái này hay cái kia, hoặc trong đời này hay trong đời khác. Vị ấy đã chấm dứt mọi tư kiến và không còn đi tìm sự nương náu hoặc an ủi và vỗ về trong bất cứ một chủ thuyết nào.
Bậc thức giả chân chính là người không còn tư kiến đối với những gì mình thấy, nghe và cảm nhận.
Làm sao còn có thể phê phán hoặc nắm bắt được bằng khái niệm một bậc hành giả thanh tịnh đã từ bỏ mọi tư kiến?
Bậc ấy quả không còn nhu yếu thiết lập một giáo điều hoặc chọn lựa một ý thức hệ. Mọi giáo điều và ý thức hệ đều đã bị bậc ấy buông bỏ. Kẻ cao sĩ không hề bị cấm giới và lễ nghi ràng buộc. Kẻ ấy đang đi từng bước vững chãi đến bờ giải thoát và không bao giờ còn trở lại chốn trầm luân.
https://langmai.org/tang-kinh-cac/kinh-van/kinh-van/kinh-su-that-dich-thuc/
English Text:
Discourse on the Absolute Truth
He who still abides by a dogmatic view, considering it as the highest in the world, thinking “this is the most excellent” and disparaging other views as inferior, is still considered not to be fee from disputes.
When seeing, hearing, or sensing something and considering it as the only thing that can bring comfort and advantage to self, one is always inclined to get caught in it and rule out everything else as inferior.
Caught in one’s view and considering all other views as inferior — this attitude is considered by the wise as bondage, as the absence of freedom. A good practitioner is never too quick to believe what is seen, heard, and sensed, including rules and rites.
A good practitioner has no need to set up a new theory for the world, using the knowledge he has picked up or the rules and rites he is practicing. He does not consider himself as “superior,” “inferior,” or “equal” to anyone.
A good practitioner abandons the notion of self and the tendency to cling to views. He is free and does not depend on anything, even on knowledge. He does not take sides in controversies and does not hold on to any view or dogma.
He does not seek for anything or cling to anything, either this extreme or the other extreme, either in this world or in the other world. He has abandoned all views and no longer has the need to seek for comfort or refuge in any theory or ideology.
To the wise person, there are no longer any views concerning what is seen, heard, or sensed. How could one judge or have an opinion concerning such a pure being who has let go of all views?
A wise person no longer feels the need to set up dogmas or choosing an ideology. All dogmas and ideologies have been abandoned by such a person. A real noble one is never caught in rules or rites. He or she is advancing steadfastly to the shore of liberation and will never return to the realm of bondage.
Paramatthaka Sutta – Sutta Nipata 4.5
“A person who associates himself with certain views, considering them as best and making them supreme in the world, he says, because of that, that all other views are inferior; therefore he is not free from contention (with others). In what is seen, heard, cognized and in ritual observances performed, he sees a profit for himself. Just by laying hold of that view he regards every other view as worthless. Those skilled (in judgment)[1] say that (a view becomes) a bond if, relying on it, one regards everything else as inferior. Therefore a bhikkhu should not depend on what is seen, heard or cognized, nor upon ritual observances. He should not present himself as equal to, nor imagine himself to be inferior, nor better than, another. Abandoning (the views) he had (previously) held and not taking up (another), he does not seek a support even in knowledge. Among those who dispute he is certainly not one to take sides. He does not [have] recourse to a view at all. In whom there is no inclination to either extreme, for becoming or non-becoming, here or in another existence, for him there does not exist a fixed viewpoint on investigating the doctrines assumed (by others). Concerning the seen, the heard and the cognized he does not form the least notion. That brahmana[2] who does not grasp at a view, with what could he be identified in the world?
“They do not speculate nor pursue (any notion); doctrines are not accepted by them. A (true) brahmana is beyond, does not fall back on views.”
Discussion about this post