KINH ĐẠI THỪA VÔ LƯỢNG THỌ (PHẦN 16)
Pháp Sư Tịnh Không
Mười
loại tâm nghịch sanh tử luân hồi như sau:
Thứ
nhất, Phật khuyên bảo chúng ta phải “minh tín nhân quả”, bốn chữ này rất
hay. Minh là trí tuệ, không phải mê tín. Đối với chân tướng sự thật, bạn phải
làm cho rõ ràng tường tận, thông suốt thấu đáo, chân thật tin tưởng nhân quả.
Phật nói tất cả kinh đều không rời nhân quả, thế gian pháp không thể thoát khỏi
nhân quả, Phật pháp cũng không thể thoát khỏi nhân quả. Nhân quả tuyệt đối
không phải mê tín, trồng dưa được dưa, trồng đậu được đậu, đó là nhân quả. Nhất
định không thể trồng đậu được dưa, trồng dưa được đậu, cho nên nhân thiện nhất
định được quả thiện, nhân ác nhất định cảm ác báo. Thế nhưng có lẽ chúng ta sẽ
xem thấy một số hiện tượng trong xã hội dường như không hề tương ưng với những
gì Phật pháp đã nói, một số người ác hưởng phước, người thiện thì bị chịu tội,
đời sống vô cùng khốn khổ, việc này dường như không phù hợp với sự thật nhân
duyên quả báo mà Phật pháp đã nói. Thực ra đó là bạn chưa tường tận thông suối
đối với sự thật và luân lý của nhân quả.
Cho
nên không hiểu “Minh tín nhân quả” mới sanh ra hiểu lầm. Nhân quả thông
cả ba đời, điểm này chúng ta nhất định phải tin tưởng, phải khẳng định. Bất cứ
chúng sanh nào cũng có đời quá khứ, hiện tại, và tương lai. Nhân quả thông cả
ba đời, đời trước tu thiện tích đức, đó là trồng nhân thiện thì đời này được
giàu sang phú quý. Cái họ hưởng là phước báu, quả quá lớn, đời này cho dù tạo
rất nhiều tội nghiệp nhưng cái phước thừa vẫn chưa hưởng hết, cho nên họ vẫn
đang tiếp tục hưởng phước. Thế nhưng các vị phải biết, ngay trong đời này, họ
chỉ hưởng phước lại tạo tội nghiệp, không chịu tu phước thì phước báu tuy lớn
cũng sẽ tiêu hao rất nhanh. Phước báu có thể rất lớn đến mức khi họ lâm chung,
phước báu lớn vẫn hiện tiền, tội báo chưa hiện ra, thế nhưng đời sau của họ thì
thê thảm, việc này chúng ta cũng thường xem thấy. Đó là những người có phước
báu rất lớn, còn những người không có phước báu lớn như vậy, họ hưởng phước
cũng không chịu tu phước, lại còn tạo ác. Hưởng được vài mươi năm thì phước báu
cũng sẽ không còn, nôm na gọi là phá sản, cuối đời của họ không bảo đảm. Trong
xã hội, chúng ta cũng đã xem thấy rất nhiều hiện tượng này.
Đối
với người tu phước, cuộc sống cả đời rất khổ cực do đời quá khứ không tu phước
nên hiện tại họ phải chịu quả báo. Ngày nay họ tu phước tích thiện, trồng nhân
tốt thì đời sau họ được phú quí. Cho nên người phú quí không phải đời đời phú
quí, người nghèo khổ cũng không phải đời đời nghèo khổ. Tạo hoá đối với người
rất công bình, đời này hưởng phước, đời sau chịu tội; người đời này chịu tội
thì đời sau hưởng phước, nhân duyên quả báo không hề sai lọt. Khi hiểu rõ đạo
lý, thông đạt chân tướng sự thật thì chúng ta phải chăm chỉ nỗ lực đoạn ác tu
thiện, sám trừ nghiệp chướng, quả báo ngay đời này có thể hiện tiền, liền có
thể hưởng thụ. Đó mới là người thông minh sáng suốt. Cho nên bốn chữ “Minh
tín nhân quả” bạn chân thật hiểu rõ, chịu làm sẽ thay đổi được vận mạng của
mình.
Tiên
sinh Viên Liễu Phàm đời nhà Minh đã thay đổi được vận mạng của chính mình.
Trong mạng của ông không có công danh, còn gọi là học vị. Ông đi học không lấy
được học vị. Sách đọc rất tốt nhưng đi thi thì không đậu, vì không có cái mạng
này. Nếu trong mạng có thì dù sách học không tốt lắm nhưng đi thi cũng gặp được
mấy đề mục đã biết, họ liền thi đậu. Tiên sinh Liễu Phàm trong mạng không có
học vị cao. Học vị của ông chỉ đến tú tài, nhưng sau cùng ông lấy được tiến sĩ,
học vị cao nhất. Do ông đoạn ác tu thiện, tích công bồi đức mà cầu được, chân
thật “Phật thị môn trung hữu cầu tất ứng”. Trong mạng của ông không có
con cái nhưng ông cầu được con trai. Kết quả sau đó ông sanh hai đứa con trai
đều ngoan, hiếu tử hiền tôn. Trong mạng ông tuổi thọ không dài, chỉ khoảng 53
tuổi. Ông tuyệt nhiên không cầu tuổi thọ, tuy không cầu trường thọ nhưng sự
tích công bồi đức tự nhiên ông liền được tăng thêm tuổi thọ sống đến hơn bảy
mươi tuổi.
Trong
mạng không có nhưng có thể cầu được. Rất nhiều người thế gian hiện tại đến chùa
miếu thắp hương bái Phật dập đầu để cầu thăng quan phát tài, khi vừa cầu được
như ý thì cho là Phật Bồ tát rất linh. Kỳ thật do trong mạng của bạn có, cũng
vừa lúc vào năm đó bạn phải phát tài, bạn đi cầu xin cũng vừa vặn gặp được chứ
không phải Phật Bồ tát bảo hộ. Đó là trong mạng có. Giả như Phật Bồ Tát thật
linh nghiệm như vậy thì mỗi người đi cầu xin đều phải được phát tài, được thăng
quan tiến chức, đàng này một trăm người đi cầu xin mà chỉ có một người phát,
còn chín mươi chín người kia không phát, nên tôi không tin do các ngài linh.
Việc này đầu óc chúng ta phải tường tận một chút, đừng để mê hoặc điên đảo đến
như vậy. Chỉ có Phật dạy chúng ta một người cầu xin một người nhận được, một
vạn người cầu xin thì một vạn người nhận được, không thể sót, nó có đạo lý
trong đó. Cho nên chúng ta phải chân thật tin sâu nhân quả. Học Phật cũng phải
ngay nhân quả mà bắt đầu.
Tôi
ở mỗi nơi đều khuyên mọi người học Phật, đều dạy người phải từ “Liễu Phàm Tứ
Huấn” mà học. Tôi không dạy họ phải bắt đầu từ bộ kinh luận nào, mà trước
tiên bạn đem “Liễu Phàm Tứ Huấn” đọc qua ba trăm lần. Phải hạn định thời
gian đọc nó cho xong, chí ít một ngày đọc một lần, đọc trong một năm bạn liền
có tâm đắc. Bạn sẽ tin tưởng, hiểu rõ, lý giải, đời sống liền có sự thay đổi.
Mỗi ngày bạn phải đọc qua một lần mới hữu dụng. Đạo lý này cũng là ở trong giáo
học chúng ta đã đề xướng “Một môn thâm nhập, trường kỳ huân tu”. Còn đọc
gián đoạn thì sẽ không có hiệu quả.
Ngày
trước Đại sư Ấn Quang dạy người, cách dạy của ngài chính là như vậy. Cả đời đại
sư toàn tâm toàn lực đề xướng “Liễu Phàm Tứ Huấn”, đề xướng “Cảm Ứng
Thiên”, và đề xướng “An Sĩ Toàn Thư”. Ba loại này đều là môn sám hối
chân thật, dạy chúng ta tu “Sám trừ nghiệp chướng” của Phổ Hiền Hạnh Nguyện.
Bạn đọc thuộc, chân thật hiểu rõ, chân thật thấu suốt, khi đó bạn đối nhân xử
thế tiếp vật, cách nhìn cách nghĩ của bạn tự nhiên sẽ chuyển đổi lại, sẽ đoạn
tất cả ác tu tất cả thiện. Bạn không có công lực của ba trăm biến này, đoạn ác
tu thiện rất khó làm được, vì sao? Cái ác là tập khí từ vô thỉ kiếp đến nay,
làm gì dễ dàng chuyển đổi. Cho nên “Minh tín nhân quả” của Phật thì chữ
“Minh” là then chốt vô cùng quan trọng. Bạn phải có trí tuệ, tuyệt đối
không phải mê tín. Sau khi chân thật tin tưởng nhân quả, tự nhiên bạn sẽ không
đùn đẩy trách nhiệm, sẽ không nói chính mình tạo tác tội nghiệp đều do người
khác. Những việc mình làm sai rồi đẩy qua cho người khác, trọng tội này vô cùng
sâu nặng.
Ngày
nay chúng ta xem thấy trong xã hội tai biến khắp địa cầu, họ không bao giờ cho
rằng “Đó là trách nhiệm của tôi”. Các vị hãy tỉ mỉ nghĩ xem, mấy mươi
năm sống trên đời này, có bao giờ bạn thấy ai quy trách nhiệm cho chính mình về
những tai biến trên địa cầu, có hay không? Không chỉ không thấy qua, thậm chí
nghe cũng chưa từng nghe qua. Giả sử có nghe qua thì phần lớn mọi người cho kẻ
đó là loại người hồ đồ, tai hại tự nhiên này có liên quan gì với cá nhân ai,
cơn cớ gì phải gánh vác trách nhiệm chứ? Kỳ thực chân thật là trách nhiệm của
chính mình đặc biệt là bốn chúng đệ tử nhà Phật chúng ta, tại gia, xuất gia đều
như vậy. Xuất gia, chúng ta không giống như một người xuất gia, không hề làm
tốt công việc của người xuất gia cho nên mới vướng phải cái tai biến của thế
gian này, đó chẳng phải Phật đã nói “Y báo tuỳ theo chánh báo chuyển”.
Cái chánh báo của chúng ta không tốt cho nên cảm đến y báo liền có tai nạn,
đương nhiên là trách nhiệm của ta. Tại gia học Phật cũng không ngoại lệ. Không
luận bạn trải qua đời sống như thế nào, từ công việc nghề nghiệp nào, bạn không
ở ngay trong công việc nghề nghiệp của bạn mà hành Bồ tát đạo. Học Phật không
gì khác hơn là chúng ta phải hành Bồ tát đạo.
Cái
gì gọi là Bồ tát đạo? Làm gương tốt cho tất cả chúng sanh, người xuất gia phải
làm tấm gương tốt cho người xuất gia; người tại gia phải làm tấm gương tốt cho
người tại gia. Bạn là người vợ trong gia đình thì phải là một tấm gương tốt cho
những người vợ trong gia đình. Bạn buôn bán mở cửa hàng, cái cửa hàng cũng phải
là một gương tốt cho tất cả các cửa hàng, đoan chánh lòng người, đoan chánh xã
hội, y báo này đương nhiên sẽ chuyển đổi được. Đệ tử Phật hành Bồ Tát đạo,
không luận từ nơi nghề nghiệp nào, nhất định phải phát tâm. Ta dùng phương thức
đời sống, dùng cái nghề nghiệp của mình để phục vụ xã hội. Chúng ta cống hiến
phục vụ xã hội, không có tâm tham, không màng danh lợi, hoàn toàn chỉ phục vụ,
đó mới chính là Bồ tát. Nếu lấy danh lợi làm mục đích, đó là tâm phàm phu. Cùng
làm một công việc như nhau, Bồ tát cùng phàm phu không hề khác biệt, chỉ có
dùng tâm trên quan niệm không giống nhau. Một người vì chính mình, một người vì
xã hội, vì chúng sanh.
Khu
vực Singapore là đất phước, có nhiều Bồ tát. Làm sao biết được có nhiều Bồ tát?
Chúng ta ở nơi đây giảng Bồ tát kinh, bạn xem thấy rất nhiều Bồ tát đến nghe.
Nhưng nếu giảng kinh này ở khu vực khác sẽ không có được mấy người nghe. Khi ở
Hoa Kỳ giảng kinh, có đến một trăm người nghe. Pháp duyên như vậy đã được xem
như rất thù thắng. Một lần pháp sư Diễn Bồi nói với tôi rằng ông được Thẩm Gia
Trinh mời đến Hoa Kỳ. Lúc đó ông không rõ tình hình của Hoa Kỳ nên rất hoan hỉ,
bỏ tất cả những gì có được ở Singapore, di dân đến Hoa Kỳ. Việc di dân cũng rất
thuận lợi, giấy mời di dân đến ngay trong ngày, chỉ nửa giờ là nhận được.
Trường hợp này rất ít. Ông di dân đến nước Mỹ ngay trong ngày, bên đó giảng
kinh nói pháp tại chùa Đại Giác ở Newyork, đó là đạo tràng của cư sĩ Thẩm Gia
Trinh. Hôm đó pháp sư Diễn Bồi giảng kinh cho hơn năm mươi người nghe. Sau khi
giảng xong ai ai cũng đồng tán thán, họ còn ca ngợi pháp duyên của ngài thù
thắng vì thính chúng tham dự đông như vậy. Pháp sư Diễn Bồi kể lại: “Tôi
nghe họ nói mà nước mắt từ trên đầu chảy xuống đến chân. Tôi ở Singapore giảng
kinh có mấy ngàn người đến nghe, nơi đây chỉ có năm mươi người mà đã là pháp
duyên quá thù thắng rồi. Tôi liền vội vàng quay trở về Singapore, không cần thẻ
xanh ở Hoa Kỳ nữa”, đó là sự thật
Ngày
nay bạn giảng kinh nói pháp ở bất cứ nơi nào trên toàn thế giới, số lượng người
đến nghe nhiều nhất chỉ ở Singapore hoặc Đài Loan. Nếu mỗi ngày giảng kinh tại
một đạo tràng, muốn duy trì số lượng người nghe nhiều là việc không dễ. Thỉnh
thoảng diễn giảng một lần thì sẽ có mấy ngàn người đến tham gia, không khí nhộn
nhịp, náo nhiệt, còn mỗi ngày đến giảng kinh thì sẽ không náo nhiệt như vậy.
Người đến nghe mỗi ngày đông đảo mới chính là Bồ tát chân thật, muốn đến để học
Bồ tát đạo, tu hạnh Bồ Tát. Ở nơi đây, có lúc tôi ngưng giảng mười năm. Ngay
trong mười năm này, thính chúng có tăng không giảm, mỗi năm đều nhiều hơn một
vài người. Cho nên tôi mới nói nơi đây có nhiều Bồ tát.
Thứ
hai, “tự hối khắc trách”. Bồ tát chân thật nhất định tự hổ thẹn, trách
cứ chính mình tu chưa được tốt nên mới kéo theo những chúng sanh chịu tội chịu
khổ, làm cho thế gian có nhiều tai biến đến thế. Phải trách cứ chính mình, phải
nỗ lực chăm chỉ gia công tu hành, cho nên sự hối trách này là một động lực rất
lớn đối với bản thân, thúc đẩy chính mình dõng mãnh tinh tấn, đoạn ác tu thiện.
Người thế gian làm việc cần lao với động lực danh lợi thúc đẩy, bạn có thể kiếm
được rất nhiều tiền, vì món tiền đó mà liều mạng, đến khi kinh tế suy thoái,
tiền lập tức bị thâm hụt. Gian nan khổ cực kiếm được nhiều, bỗng chốc không
còn. Tuy nhiên nếu phát ra tâm Bồ Đề, vì xã hội, vì đại chúng mà nỗ lực làm
việc, thì họ vĩnh viễn sẽ không bị hao hụt, mãi mãi tinh tấn, mãi mãi hướng lên
trên, chân thật tích đại công đại đức, quả báo thù thắng không thể nghĩ bàn.
Những sự cùng lý này, chúng ta đều phải rõ ràng tường tận, nhất định khi xem
thấy hiện tượng bên ngoài, chính mình phải sanh tâm hổ thẹn, phải trách cứ
chính mình.
Thứ
ba, Phật nhắc nhở chúng ta “ác đạo đáng sợ”. Đó là ba đường ác mà kinh
đã nói, đường ác dễ bước vào, khó bước ra. Ba đường ác do nguyên nhân nào mà
hình thành? Phật nói với chúng ta, đường ngạ quỷ do lòng tham, tâm tham nặng
đọa vào đường ngạ quỷ; đường địa ngục do tâm sân hận; đường súc sanh do tâm ngu
si. Tâm ngu si là đối với tà chánh, thật giả, thiện ác, lợi hại đều không rõ
ràng, mơ mơ hồ hồ, đó là ngu si. Thế gian này người tốt người xấu đều không
phân rõ ràng, việc tốt việc xấu cũng không tường tận, luôn làm những việc điên
đảo, quả báo sẽ ở đường súc sanh. Một số vị cho rằng, đường súc sanh dường như
tuổi thọ ngắn, lo gì không dễ dàng thoát khỏi đường súc sanh. Thực ra, đường
súc sanh có một số loài tuổi thọ ngắn nhưng cũng có loài tuổi thọ rất dài. Cho
dù tuổi thọ ngắn, họ cũng không dễ gì thoát khỏi. Súc sanh ngu si nên nó chấp
trước cái thân tướng đó chính là nó, sau khi chết vẫn trở lại súc sanh, rất khó
đi đến được đường khác để thọ sanh. Việc này sẽ rất phiền phức, thí dụ trên
kinh Phật kể một câu chuyện.
Năm
xưa khi Thích Ca Mâu Ni Phật còn tại thế, Kỳ Viên Tịnh Xá có một ít công trình,
khi thi công thấy dưới đất có một ổ kiến. Đức Phật thấy liền mỉm cười, các học
trò đi theo Phật liền hỏi: “Vì sao ngài mỉm cười những con kiến này?”
Phật liền trả lời: “Đàn kiến ngu si, bảy vị Phật xuất thế mà nó vẫn chưa
thoát khỏi thân kiến”. Một vị Phật xuất thế mất đến ba a tăng kỳ kiếp,
huống hồ bảy vị Phật xuất thế, hai mươi mốt a tăng kỳ kiếp, mà nó vẫn còn làm
kiến, khi kiến chết rồi đầu thai lại vẫn làm kiến, đời đời kiếp kiếp làm kiến,
không thể thay đổi một thân khác. Cho nên đường súc sanh cũng không dễ gì thoát
khỏi thân súc sanh.
Tuổi
thọ của đường ngạ quỷ dài, kinh Phật nói, một ngày trong cõi quỷ bằng một tháng
ở nhân gian chúng ta. Tuổi thọ của cõi quỷ cũng giống như nhân gian chúng ta
vậy. Một năm ba trăm sáu mươi ngày, mười hai tháng, thế nhưng phải ghi nhớ một
ngày của họ là một tháng của nhân gian chúng ta. Tuổi thọ của họ, đoạn mạng
cũng phải mất một ngàn tuổi, mạng dài đến ngàn ngàn tuổi, có đáng sợ không? Bạn
đọa vào đường ngạ quỷ thì lúc nào mới có thể ra được. Nếu tính cũng phải đến
mấy vạn năm sau bạn mới có thể thoát ra. Những ngày tháng đó thật khốn khổ.
Trong cõi quỷ không nhìn thấy mặt trời. Mặt trời, trăng sao, ba ánh sáng này
đều không nhìn thấy, bầu trời luôn một màu tối đen. Chúng ta mấy ngày không
nhìn thấy mặt trời đã cảm thấy rất khó chịu, huống hồ ở trong cõi quỷ phải chịu
mấy vạn năm không nhìn thấy mặt trời, nghĩ thử xem những ngày tháng đó có khổ
không? Đời sống cõi quỷ rất khủng khiếp. Cho nên trong ba đường, cõi quỷ gọi là
đao đồ, đường súc sanh gọi là huyết đồ. Súc sanh chết đều ăn không ngon, đều
máu chảy ăn nuốt lẫn nhau, súc sanh không được chết yên, con lớn ăn con nhỏ.
Còn cõi quỷ vì sao gọi là đao đồ? Đao là thường hay có người đến giết hại, thân
tâm của họ thường bất an, luôn sống trong khủng khiếp. Địa ngục gọi là hỏa đồ,
một biển lửa. Kinh Phật có nhiều cách nói khác nhau về tuổi thọ của địa ngục nhưng
tuyệt nhiên không phải Phật nói sai. Sở dĩ khác biệt của tuổi thọ lớn là bởi vì
chủng loại địa ngục không như nhau, có một số tuổi thọ trong địa ngục rất dài
nhưng cũng có một số chịu khổ trong địa ngục tương đối nhẹ nên tuổi thọ ngắn
hơn một chút.
Vậy
chúng ta căn cứ trên kinh để biết trong đường địa ngục, một ngày bằng hai ngàn
bảy trăm năm ở nhân gian. Đất nước chúng ta ở được gọi là nước văn minh cổ xưa
có lịch sử năm ngàn năm, nhưng đối với địa ngục vẫn chưa đến hai ngày. Kinh
Phật nói, địa ngục cũng được tính là một năm ba trăm sáu mươi ngày, nhưng một
ngày của họ dài hơn hai ngàn bảy trăm năm chúng ta. Yểu mạng của họ cũng một
vạn tuổi, trường thọ thì đến vạn vạn tuổi, rất khủng khiếp. Cho nên mỗi giờ mỗi
phút nhất định phải đề cao cảnh giác, không nên tạo nghiệp địa ngục, nghiệp của
ba đường càng không thể tạo. Phật nói trong mười ác nghiệp, nghiêm trọng nhất
chính là đọa địa ngục, kế đến đọa ngạ quỷ, nhẹ nhất là đến súc sanh.
Mười
ác nghiệp, thân đã tạo ra sát sanh, trộm cắp, tà dâm; miệng tạo ra nói dối, nói
hai chiều, nói thêu dệt bằng lời ngon ngọt mê hoặc lòng người, nói thô lỗ; ý
nghiệp tham sân si. Giả như mỗi ngày tạo mười loại nghiệp này thì tiền đồ của
bạn không cần đi hỏi người khác, nhất định đến ba đường ác. Cho nên càng nghĩ
càng đáng sợ, chúng ta nhất định không làm việc này, không những chúng ta không
chịu đọa ba đường ác mà ba đường thiện trong sáu cõi, chúng ta cũng không cần,
vì sao? Vì không cứu cánh. Bạn muốn tu nhân thiên phước báu, đời sau được thân
người lại hưởng phước, người hưởng phước hiếm ai có đầu óc tỉnh táo, hiếm người
không mê hoặc, vậy thì phước của bạn hưởng hết. Thế gian này người có phước báu
rất nhiều, chúng ta cũng có lúc có cơ hội gặp được. Họ hưởng phước tạo tội
nghiệp, muốn giúp họ mà không thể giúp. Bạn có khuyên lơn, họ cũng bỏ ngoài
tai, không nghe, căn bản không muốn bạn nói thêm nữa, vậy thì không còn cách
nào. Họ vẫn tùy theo tập khí, tùy theo nghiệp chướng của họ, trải qua đời sống
cuồng vọng tham dục, tiêu hao hết sạch phước báu của đời quá khứ đã tu được.
Sau đó đến ba đường ác để đối chất. Chỉ như vậy, chúng ta xem thấy thật đáng
thương nhưng không cách gì cứu, cho nên nhất định phải thường giữ tâm “Khiếp
sợ đường ác”.
(Còn tiếp …)
KINH
ĐẠI THỪA VÔ LƯỢNG THỌ TRANG NGHIÊM THANH TỊNH BÌNH ĐẲNG GIÁC
Pháp
sư: HT. TỊNH KHÔNG
Biên
dịch: Vọng Tây cư sĩ
Biên
tập: PT. Giác Minh Duyên
Discussion about this post