
TÔI VÀ MẸ
Thích Tâm Mãn
Khi
có mặt trên cuộc đời này, tiếng gọi đầu tiên mà ta gọi đó là Mẹ, tình
thương mà ta cảm nhận được trước nhất là tình của Mẹ, hơi ấm nồng nàn
làm cho ta cảm thấy không lạnh lẽo giữa cuộc đời được toả ra từ lòng
Mẹ, âm thanh mà ta nhận được khi chào đời là hai tiếng “con yêu” chất
liệu nuôi lớn ta ngọt ngào dòng sữa mẹ như cam lộ thiên thần dâng cúng
Phạm Thiên.
Mẹ
những gì mẹ có và quí nhất đều dành trọn cho con, và con là mầm sống là
ý nghĩa mục đích là sự cống hiến cao cả nhất của mẹ dành cho cuộc đời.
Cuộc sống này được tiếp nối tương tục, thăng hoa muôn màu muôn sắc nếu
không có sự cống hiến vĩ đại của Mẹ thì thế giới này không có hiện tại
và tương lai.
Mẹ tôi chỉ là tiếng gọi vì trong ký ức
nhỏ bé của tôi, hầu như không cách nào để tìm nhận ra mẹ dù đã bao lần
tôi ước ao tìm về nẻo ấm tình thương, ngọn nguồn của cảm nhận thương
nhớ. Mẹ tôi đi xa khi tôi vừa được hai tuổi, cái tuổi của ăn, tuổi của
ngủ, tuổi của dại khờ, chưa khôn lớn chẳng biết chi.
Cho nên khi đủ khôn để nhận biết thì
hình ảnh của mẹ hiền ở trong tôi chỉ là con số không, ngay cả khuôn mặt
của mẹ mình như thế nào tôi cố tìm đến tận cùng của ý thức thứ bảy, chỉ
là một điểm thật mờ của quá khứ cộng với hình ảnh mô tả qua nhiều lời
kể về mẹ của những người thân. Mẹ trong ký ức của tôi là như thế.
Mẹ tôi tìm trong ký ức làm tôi cảm thấy
sót xa, tôi sót xa cho mình sao sớm thiếu vắng chất liệu ngọt ngào của
cuộc sống, tình thương yêu nhân bản của một kiếp người và hơi ấm nồng
nàn của sự lớn khôn lớn và quan trọng hơn hết là bến đỗ vững chắc của
cuộc đời khi buồn vui hay vấp ngã. Chính vì tất cả những gì là Mẹ đối
với tôi chỉ còn là ký ức, tạo cho tôi một động lực một ý chí đi tìm về
người Mẹ của từ bi của trí tuệ bao hàm thể tánh viên thông.
Sáu tuổi vào chùa làm chú tiểu, tôi
luôn tin rằng mẹ lúc nào cũng ở quanh tôi, vì lúc nào ông tôi cũng nói
như vậy. Ông tôi còn dạy cha mẹ nào có con đi tu làm nhiều công đức thì
sẽ được phước báo hay siêu sanh về Tịnh Độ.
Không biết từ lúc nào tâm niệm của tôi
cứ như luôn nhớ về mẹ và cứ muốn làm thật nhiều điều lành để hồi hướng
về cho mẹ thân yêu. Năm tôi lên mười khi nghe nói rằng tụng kinh Địa
Tạng có thể cầu siêu cho người đã khuất, năm đó tôi đã xin ông tôi cho
tôi tụng kinh để cầu nguyện cho mẹ và thú thật cho đến bây giờ khi nghĩ
lại ngày ấy tụng kinh Địa Tạng tôi tụng cứ như là đọc thần chú hoàn
toàn không hiểu trong Kinh dạy những gì, lắm khi còn phải dừng lại để
đánh vần vì quá nhiều chử tôi đọc chưa thông, và cứ như thế tuổi thơ
của tôi trôi qua với sự đùm bọc và thương yêu của mẹ tôi mặc dầu chỉ là
ký ức và tưởng tượng.
Mẹ tôi luôn ở bên tôi và tôi luôn cảm
nhận như vậy vì khi gặp những gì khó khăn tôi luôn tin rằng có mẹ tôi
phù hộ và gúp đỡ. Chính niềm tin mãnh lực này thôi thúc tôi vào Nam tu
học. Quê hương tôi vùng núi cao xa tít, rừng núi bạt ngàn mà người đời
thường gọi là xứ “khỉ ho cò gáy” ngày ấy Phật Pháp ở quê tôi còn rất
hạn chế muốn học Phật thì đa số Tăng Ni đều phải vào tham học trong
miền Nam, tôi xin ông tôi cho tôi đi học, Ông tôi cười và sau đó cũng
cho tôi đi.
Ngày vào miền Nam Nội tôi may cho tôi
hai bộ đồ vải tám, Ông tôi cho tôi một cái áo Nhật Bình củ để mặc đi
đường và tiền đi xe, nói là có tiền xe nhưng thật ra chỉ đủ để ăn uống
dọc đường, vì tôi đi nhờ xe tải của Phật tử gần chùa và hết bốn ngày
đường tôi vào đến miền Nam.
Ngày ấy hành lý đi học của tôi chỉ là
chừng ấy tôi vẫn không quên đem mẹ theo bên mình, Mẹ tôi chỉ là một bài
vị nhỏ mà cho đến bây giờ khi bao năm tha phương cầu học ngày trở về mẹ
vẫn ở bên tôi. Mẹ tôi đi với tôi vào Nam cho đến tôi học hết đại học,
rồi mẹ cũng đi xuất ngoại và cùng tôi trở về khi tôi học hành đã xong.
Tôi làm chùa, tôi làm tất cả những gì có công đức để hồi hướng cho Mẹ
và nguyện cầu Mẹ sanh về cỏi Tây Thiên.
Mùa Vu Lan lại về với mưa thu lách
tách, từng giọt gõ đều trên mái chùa xưa, ký ức về Mẹ nay đã thành
chùa, tình thương của Mẹ đã nuôi lớn chí người tu sĩ, hơi ấm của Mẹ
dựng xây con thành người hữu ích, con đã lớn lên trong tình thương của
Mẹ, con trưởng thành trong ý niệm báo ân, Mẹ là tất cả với chuông chiều
bảng sớm, với giọng điệu thăng trầm của tán tụng công phu, Mẹ là thiền
định với tâm vô sở trước.
Mẹ là giới định của trí tánh viên minh,
Mẹ là nhất tâm khi con ngồi niệm Phật, Mẹ là lòng từ khi vận chân tâm,
Mẹ là vi trần sát hải, là trùng trùng duyên khởi của Pháp Giới Tỳ Lô.
Mẹ trong con, con là con của Mẹ thể tánh viên mãn “khể thủ thiên trung
thiên” Mẹ là bổn tôn con là hoá dụ cụ túc tinh thần “thanh tịnh, viên
mãn, hoá thân” tất cả là một một là tất cả.
Mẹ tôi, Mẹ của xác thân nguyện thành
thể tánh, Mẹ của thế tục nguyện hoá thành Quán Âm, Mẹ của trần duyên
nguyện hoá thành Cam Lộ, Mẹ của thương nhiều nguyện thành từ bi. Vì chỉ
như thế mới là mẹ của Đạo Phật và cũng chỉ như vậy mới thể hiện được
hết tình mẹ thương con, thể tính đại bi trong cội nguồn cuộc sống, ý
thức đại từ trong chất liệu Vu Lan. Vu Lan nhớ về Mẹ tâm như bừng sáng,
ý thức báo ân như rạng rỡ muôn ngàn, nguyện cầu cho pháp giới “Mẹ Yêu”
thể nhập vào “Tỳ Lô Tánh Hải”.
Discussion about this post